Chap 7: Nô lệ đáng thương
Các câu chuyện cổ tích về hoàng tử và công chúa thường bắt đầu bằng câu: ” Once upon a time…”
Vậy cũng đủ thấy những chuyện tốt đẹp như thế không thể có ở thời hiện tại này rồi…]
* * *
Tan học…
Vừa nghe tiếng chuông lanh lảnh thông báo tự do tôi cũng như các bạn khác bắt đầu thu dọn sách vở ra về. Thường thì tôi luôn là người rời khỏi lớp gần như sau cùng, đơn giản tôi thấy không có gì phải vội. Tôi không phải làm việc nhà, cũng không có bạn bè đi cùng đường, càng không có anh chàng nào đứng đợi ngoài cổng để phải vội vã chạy thật nhanh ra đón người ta. Tôi chỉ cần thong thả mà ra về.
Cái nhạc chuông gà gáy vô duyên tự dưng vang lên inh ỏi. Kẻ nào lại lấy thứ nhạc ấy làm nhạc chuông không biết nữa.
Nhưng cái gì khiến lưng lôi nhột nhột nhỉ? Mà cái tiếng chuông vô duyên kia hình như ở gần tôi lắm?!
Bừng-tỉnh-đại-ngộ. Giờ mới chợt nhớ ra tôi là chủ nhân cái nhạc chuông đáng ghét ấy đi. Khỏi phải chê xem ai là người không có thẩm mĩ.
Tôi chán nản lấy điện thoại ra nghe. Có nghĩ bằng đầu gối cũng biết ai đang gọi.
“Alo.” Thế mà tôi lại không dám tỏ thái độ gì, ngược lại lại thấy chút vui vui khi Hiểu Phong gọi cho tôi.
“Tan học chưa?” Anh hỏi bằng một giọng đều đều, nghe không ra chút cảm xúc gì.
“Rồi ạ.” Tôi cũng đáp tương tự.
“Thế em đang ở đâu rồi?” Giờ hình như tôi nghe ra một chút quan tâm.
“Em đang ở hành lang.”
“Đang trên đường về?”
“Vâng.”
“Nhanh lên, anh đợi em ở cổng cùng về nhé.”
Không để tôi trả lời, Hiểu Phong ngắt máy. Mặc kệ tôi đứng ngẩn ngơ ở hành lang mấy phút để tiêu hóa hết cuộc đối thoại vừa rồi.
Vừa ra tới cổng trường, tôi còn đang thở hổn hển thì đã nghe thấy giọng nói thiếu kiên nhẫn của Hiểu Phong:
“Sao em lúc nào cũng như rùa bò thế?! Đây không phải làng nhà em đâu. Thời gian của anh quý báu lắm đấy.”
“Mang cặp giúp anh.” Rồi không để tôi kịp lấy lại hơi thở, anh ta quăng ngay chiếc cặp sách của mình về phía tôi sau đó thì quay người bước đi, giọng nói vô cùng thản nhiên như thể cái mệnh lệnh anh ta vừa nói ra chính là một trong các cách dùng của thì hiện tại đơn vậy.
Tôi lại bị anh ta nhấn nút “Stop” mà dừng hình.
“Còn không mau đi?! Muộn rồi.”
Vậy là trong ánh hoàng hôn một chiều thứ bảy, trên con đường đi học thường ngày vẫn tươi đẹp của tôi, có bóng hình một tên ác quỷ đội lốt thiên thần với gương mặt đẹp trai vô cùng đang thong thả từng bước phía trước, theo sau hắn ta là một nữ nô lệ đang khệ nệ mang vác túi lớn túi nhỏ nặng trịch những sách vở.
Trong cái khung cảnh vô cùng tiêu điều này, lời của Thu Yên đột nhiên lại văng vẳng bên tai tôi khiến tôi bắt đầu suy nghĩ.
Cảm giác thích một người là như thế nào?
Tim đập rộn ràng, mặt mũi đỏ au khi nhìn thấy, khi đứng bên cạnh người ấy?
Tôi có tất cả những triệu chứng trên lý thuyết đó khi tôi ở bên Hiểu Phong. Nhưng cho xin đi, không bao giờ có cái kết luận như vế còn lại của cái câu ghép ấy đâu. Trừ phi tôi bị tâm thần phân liệt hoặc mắc chứng tự ngược thì mới thích anh ta. Bởi vì ngay lúc này đây, tôi chỉ ước gì có thể một cái giẫm chân thôi là có thể đè bẹp con sâu xui xẻo ấy dính xuống mặt đường mà di di di di cho nát tươm mới hả dạ.
Con sâu ấy đúng là không tốt đẹp gì cho cam mà. Tưởng anh ta tốt bụng đưa điện thoại cho tôi dùng, hóa ra đều có mục đích cả. Mà lại chẳng phải mục đích tốt đẹp gì.
Vì muốn tốt cho tôi ư?
Nhảm nhí!!
Muốn hành tôi chết thì có.
Thiên thần giả danh: Not me!!!
Nô lệ đáng thương: Not him!!!
* * *
Tôi đang chăm chú nghiên cứu cách cho bài hát vào điện thoại và đổi cái thứ nhạc chuông ngớ ngẩn của nó đi thì có tiếng gõ cửa phòng.
Ra mở cửa, tôi không khỏi ngạc nhiên khi người đang đứng đó là con sâu xui xẻo.
“Muộn rồi anh còn tìm tôi làm gì?”
Anh ta ngó lơ tôi mà cứ thế thản nhiên lách người chui vào phòng.
“Anh lại muốn gì nữa?! Ai cho anh vào?” Tôi đuổi theo muốn lôi anh ta trở ra.
“Em đang làm gì đấy?” Hiểu Phong thản nhiên ngồi trước máy tính của tôi, chăm chú nhìn vào màn hình.
Trước thái độ tự nhiên như ruồi này của anh ta, tôi thực sự muốn cái vỉ nan của bà Lưu để đập cho anh ta dừng vo ve. Từ sâu biến thành ruồi đúng là bước tiến mới trong tri thức nhân loại. Rất tiếc là tôi lại chẳng có đủ dũng khí để mà làm cái hành động cảm tử đáng khen ngợi ấy.
Ngậm ngùi nhìn cái ngai vàng đang bị chiếm dụng của mình, tôi đành ngồi xuống mép giường ở bên cạnh xem xét xem con sâu này lại tính làm gì ở đây.
Hiểu Phong chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, mở lần lượt các của sổ tôi đã xem. Bỗng dưng anh ta phá lên cười.
“Anh cười cái gì chứ?!” Tôi có chút khó chịu trước cái vẻ hả hê khi nhìn thấy người khác không bằng mình của anh ta. “Mau… mau ra khỏi phòng tôi đi.”
“Em đang học cách sử dụng mấy thứ này đấy hả?” Vừa nói anh ta vừa giơ những thứ tôi đang bày trên bàn lên, khóe miệng lại giương lên một đường cong quyến rũ như mọi khi nhưng sao lúc này tôi lại thấy nó đáng ghét thế không biết.
“Kệ tôi. Không thì anh lấy lại hết đi. Tôi không cần!” Tôi thấy giờ mình đã thành con ngốc để anh ta trêu chọc rồi. Tự dưng lại thích thú với món đồ không phải của mình làm cái gì cơ chứ?!
“Em gái quê, em giận dỗi gì đây? Để anh làm cho mà xem này.”
Tuy trong lòng bực bội vì thái độ của Hiểu Phong nhưng tôi vẫn không kiềm nổi tính tò mò mà ngó xem anh ta làm như thế nào.
Đột nhiên anh ta lại quay ra nhìn tôi, nở nụ cười khó hiểu. Hừ… cười cái gì mà cười.
Nhưng phải công nhận một điều, con sâu xui xẻo kia dù có xấu tính và rất đáng ghét nhưng vẫn còn một chút tốt bụng vì đã giúp tôi.
* * *
Tôi đang ngồi trên một chiếc xích đu được phủ đầy bởi những cây hoa giấy. Gió trong vườn nhè nhẹ thổi cuốn theo một vài chiếc lá khô rơi rụng trên nền đất đã chỉ còn lại một vài bụi cỏ úa vàng.
Đông đến thật rồi. Đang là thời kỳ lạnh nhất của mùa đông, những tia nắng yếu ớt len vào khe hở giữa những tán lá hòng truyền đi chút nhiệt độ ấm áp của mình cho vạn vật trên mặt đất. Nhưng gió mùa đông vẫn khiến tôi lạnh run người. Có ai mùa đông lại thích ra ngoài trời hóng gió như tôi không cơ chứ?
Nhưng nếu không ra, bảo tôi ở lại trong nhà để bị con sâu kia hành hạ thì thà tôi ra đây tu luyện thành bà chúa tuyết còn hơn.
“In the middle of the night when i’m in this dream
It’s like a million little stars spelling out your name…”
Là chuông điện thoại của tôi. Trời ơi, tôi đúng là con ngốc, đã trốn ra đây còn mang điện thoại theo làm gì để bây giờ con sâu kia lại réo ầm ĩ lên.
“…”
“Vào nhà đi. Trời lạnh đấy.”
Cúp máy. Anh ta cúp máy rồi. Chỉ nói mỗi một câu rồi cúp máy.
Tôi ngẩn ra. Một chút bực bội vì cái thói ngang ngược không xem ai ra gì của anh ta, một chút khó chịu khi anh ta bắt nạt tôi, tất cả những thứ ấy bị câu nói quan tâm ấy đá bay đi mất rồi…
Khóe miệng không tự chủ được khẽ cong lên, tôi thấy trong lòng dâng lên một niềm hạnh phúc mơ hồ khó tả.
Tôi vào bếp, định bụng sẽ pha một cốc cà phê. Hôm nay là chủ nhật, mẹ và chú Hải Kỳ đi dự tiệc tại nhà một vị giáo sư nào đó. Chỉ còn tôi, cô giúp việc và con sâu ở nhà.
Lọ cà phê mọi ngày để ở đây giờ đâu rồi nhỉ? Tôi lục lọi mấy ngăn tủ ở dưới đều không thấy.
“Cô Hoa ơi, lọ cà phê cháu để ở tủ này đâu rồi ạ?” Tôi vặn to volume gọi với ra ngoài phòng khách.
“Cô cất lên tủ trên rồi. Cháu lấy giúp cô với.”
“Vâng ạ.”
Lúc này mới thấy chiều cao khiêm tốn đúng là không có lợi gì. Trong nhà, ngoài mẹ ra còn có tôi là thấp bé. So với cô Hoa tôi thấp hơn 10cm, còn nếu so với con sâu kia, tôi thấp hơn gấp bốn lần nữa, tôi chỉ đứng tới ngang ngực anh ta.
Tôi đứng dậy kéo chiếc ghế vào gần kệ bếp và trèo lên. Đây rồi. Tôi phải kiễng chân lên mới với được tới chiếc lọ cất trong góc tủ.
“Em đang làm gì thế?!”
Tôi giật mình, vội vã xoay người lại. Tôi cảm nhận được mũi chân mình đang chạm vào mép ghế và rồi cả tôi và cái ghế nghiêng ra phía sau dưới tác dụng của lực hút trái đất. Lần này tôi thảm rồi.
“Cẩn thận!”
Chỉ trong tích tắc, tôi thấy Hiểu Phong đang lao về phía mình.
Tôi không rơi xuống đất mà rơi vào một vòng tay rắn chắc. Hiểu Phong đã đỡ được tôi. Chúng tôi ngã xuống sàn nhà. Không, chính xác là Hiểu Phong đang ôm tôi còn tôi thì nằm trên người anh ấy.
Hold on!
Nằm trên người anh ấy…
Nằm…
Trên người anh ấy…
OMG!!!
Tôi? Đang nằm trên người anh ấy?
“Á…á…á…”
Tôi bật dậy khi ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
“Em bị làm sao thế hả? Tự dưng leo lên đấy làm cái gì?”
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, vì sự tiếp xúc thân thể vừa rồi.
“Xin… xin lỗi…”
Tôi chỉ nói được có thế rồi bỏ chạy. Phải, tôi bỏ chạy vì không thể tiếp tục nhìn Hiểu Phong. Nếu tiếp tục ở lại tôi không chết vì ngã mà chết vì đau tim. Và có thể cũng chết vì xấu hổ.
“Rầm…rầm…”
“Tử Yên, em mở cửa ra! Mau!”
“…”
Tôi ngồi trên giường, run rẩy vì giọng la lối đầy tức giận và những cái đấm cửa của Hiểu Phong.
“Chết tiệt! Tử Yên, em không mở cửa anh sẽ đạp nát nó!”
“…”
“Cạch.” Tôi mở cửa.
Hiểu Phong gương mặt đỏ bừng vì giận giữ vội vàng lao vào phòng. Ánh mắt của anh ngay lập tức rơi trên người tôi. Tôi bị nhìn đến mất tự nhiên, bàn tay vô thức siết chặt lấy chỗ khuỷu tay đang bị đau.
“Đưa tay đây!”
“Hả?!”
“Điếc à? Anh bảo đưa tay đây!”
Tôi lại đơ người. Không hiểu anh ta sau khi nổi điên lên lại muốn làm trò gì nữa. Hiểu Phong kéo tay tôi về phía anh ta. Tôi nhăn mặt vì đau. Cả hai chúng tôi đều nhìn vào vết tím ở tay tôi.
“Cái này… là do lúc nãy bị ngã.” Tôi nhỏ giọng giải thích.
Hiểu Phong thờ dài. Kéo tôi ngồi xuống giường rồi đi về phía tủ quần áo lấy ra hộp cứu thương.
“Sao lại không cẩn thận như thế?!” Giọng anh đã dịu lại.
Anh đang lo lắng cho tôi sao?
“Xin lỗi.” Bản thân tôi cũng không hiểu tại sao mình lại nói câu này.
“Chết tiệt! Em xin lỗi cái gì chứ?!” Anh ta lại bắt đầu nổi cáu, bàn tay đang bôi thuốc cho tôi khựng lại. Tôi không dám nhìn lên, chỉ thấy hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm đang nổi lên gân xanh của Hiểu Phong.
Mất một lúc sau anh mới thở ra một hơi, những ngón tay cũng duỗi ra bình thường.
“Lần sau nếu không lấy được thì nhờ người khác lấy giùm cho.”
Hiểu Phong nói xong thì bỏ đi. Để lại tôi một mình cứ ngẩn ngơ ngồi trong phòng, phân tích lại cái tình huống khó hiểu và mơ hồ vừa rồi.
No comments:
Post a Comment