Thursday, November 7, 2013

Chap 2: Con sâu xui xẻo

[Trái tim em khắc khoải những đợi chờ, anh có biết?
Ném em vào đến tận cùng của tuyệt vọng, anh có hay?]
* * *
Mọi chuyện đột ngột ập đến khiến cho bộ óc vốn đã chậm chạp của tôi nay ngừng luôn mọi hoạt động.
“IT’S-I-M-P-O-S-S-I-B-L-E”
Hiểu Phong học cùng trường với tôi ư? Sao không ai nói cho tôi biết vậy? Tôi còn nghĩ rằng ở trường thì tôi sẽ thoát khỏi sự hành hạ của anh ta cơ đấy. Tôi đúng là suy nghĩ nông cạn. Làm sao có chuyện chú Hải Kỳ để tôi học ở đây một mình cơ chứ!? Trong mắt chú thì Hiểu Phong đảm nhận vai trò một người anh hết lòng chăm lo cho em gái mà.
” Cậu cũng bị mê hoặc đúng không?” Giọng của Thu Yên tràn ngập vẻ tự hào khi trông thấy bộ dạng ngạc nhiên của tôi. “Đây là hai chàng trai tuyệt vời nhất ở An Thái đấy!”
Cô bạn đặt đồ ăn xuống bàn nhưng mắt vẫn không dời thân ảnh hai chàng trai đang được các nữ sinh vây quanh kia.
“Tuyệt vời nhất ư?” Tôi khẽ nhếch khoé miệng. Hai kẻ đó tuyệt vời nhất thì con mắt của các nữ sinh trường này quả thực có vấn đề rồi.
Không để ý thấy Thái độ của tôi, Thu Yên tiếp tục:
“Đương nhiên rồi, hai người đó là một cặp bài trùng nổi tiếng không chỉ ở trường mình mà còn nhiều trường khác nữa. Cậu thật may mắn khi được ngồi cùng bàn với Vũ Uy đấy!” Cô bạn nhìn tôi và nói, vẻ mặt dường như có đôi phần ghen tị.
Vậy ra cái tên ngồi cạnh tôi là Vũ Uy hả. Hai kẻ đáng ghét đó đi cùng với nhau thì hợp quá rồi còn gì.
” Hai người đó, một người như tảng băng lạnh lùng, một người như mặt trời nóng bỏng. Vũ Uy lạnh lùng nhưng cậu ấy cũng trở nên hấp dẫn vì điều đó.”
” Còn Hiểu Phòng thì sao?” Tôi tỏ ra quan tâm vì bản thân thật sự muốn biết mọi người nghĩ về anh ta như thế nào.
“Cậu biết Hiểu Phong?”
Sự ngạc nhiên của Thu Yên khiến tôi nhận ra rằng mình vừa lỡ lời mất rồi.
“À, không. Thì cậu vừa mới nói tên họ đấy thôi.” Tôi nói dối mà mặt tỉnh queo.
“Vậy sao?” Cô bạn hồ nghi lời tôi nói nhưng rồi cũng nhún vai cho qua. “Hiểu Phong, anh ấy là giấc mơ của một nửa nữ sinh trường này đấy. Anh ấy là một người vui vẻ và hòa đồng với mọi người. Nói chung là trên cả tuyệt vời!”
Tôi không nói thêm gì nữa, để mặc cho Thu Yên thao thao bất tuyệt về thần tượng của mình. Tôi suýt thì để lộ mọi chuyện, phải cẩn trọng lời nói hơn vì Hiểu Phong không muốn tôi tiết lộ quan hệ của chúng tôi cho bất kỳ ai biết.
Tôi không rõ Hiểu Phong là người như thế nào, nhưng tôi thấy anh ta chẳng giống như những gì Thu Yên đang nói. Chỉ mới sống cùng nhà với nhau chưa được bao lâu nhưng tôi đã thấy con người này chẳng có gì tốt đẹp rồi. Chú Hải Kỳ không mấy khi ở nhà, chẳng hề biết anh ta thường ra ngoài từ sau bữa cơm tối, đi chơi đến tận nửa đêm mới về. Mới hôm qua thôi, khi ra mở cửa cho anh ta, tôi còn thấy anh ta đứng ở ngay trước cổng mà ôm-hôn-thắm-thiết một cô nàng nào đấy. Rồi không hiểu anh ta đi học kiểu gì mà về nhà toàn bắt tôi chép lại bài hộ. Chị nào cho anh ta mượn vở về chép cũng thật là tội nghiệp, Hiểu Phong thậm chí còn không thèm xem qua nó một lượt mà ném ngay vào mặt tôi bảo tôi chép cứ như thể tôi là người hầu của anh ta vậy. Nghĩ đến thôi là tôi lại thấy tức giận. Anh ta lại còn luôn tỏ ra là một người con ngoan ngoãn và rất mực cưng chiều em gái trước mặt mẹ tôi và chú Hải Kỳ khiến chú ấy càng tin tưởng anh ta hơn, còn giao cho anh ta trách nhiệm cao cả là kèm cặp tôi trong việc học. Vì thế mà tôi đã nhận được lệnh là từ giờ trở đi tối nào tôi cũng phải vào phòng đọc học bài chung với anh ta. Chưa học chung anh ta đã bắt tôi phải chép bài hộ rồi, như thế thì mấy nữa tôi còn bị hành hạ kiểu gì đây!?
Hà Hiểu Phong, anh không chỉ là một tên trăng hoa mà còn là một kẻ xảo quyệt đáng ghét.
“Không ăn cơm sao?”
Tôi giật mình khi bất thình lình Hiểu Phong xuất hiện ngay trước mắt tôi. Ngay lập tức cả người tôi như hóa đá và tôi bắt đầu cảm thấy tai mình nóng dần lên. Chẳng hiểu vì sao cứ mỗi lần anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi là tôi lại có cảm giác mặt tôi nóng bừng lên. Mong là anh ta không nhận thấy điều đó.
“Chuyện… chuyện đó… không liên quan gì đến anh!”
Tôi cố gắng khiến cho giọng nói mình thật gay gắt, nhưng tôi vẫn cúi gằm mặt xuống nhìn chăm chú vào chiếc bánh để trước mặt, tránh ánh mắt của Hiểu Phong, đầu óc hoàn toán trống rỗng. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh trong lồng ngực khiến tôi thấy khó thở.
“Sao lại nói với anh bằng giọng đó? Chẳng hợp với em gì cả.” Vừa nói anh ta vừa kéo chiếc ghế ra, ngồi xuống bên cạnh tôi. “Bữa trưa mà em chỉ ăn thế này thôi sao?”
“Anh… Anh mau đi chỗ khác đi! Tôi không cần anh quan tâm!” Tôi gằn giọng nhưng không dám nói to vì sợ mọi người nghe thấy, nhất là khi bên cạnh tôi còn đang có Thu Yên.
Nghĩ tới đấy tôi khẽ liếc mắt sang nhìn Thu Yên, cô bạn đang mắt chữ A miệng chữ O mà nhìn Hiểu Phong.
Tôi lại ghim chặt ánh mắt xuống bàn, cả người gồng lên vì căng thẳng. Anh ta còn tiếp tục như thế này thì tôi sẽ gặp rắc rối mất.
“Em sao thế? Không đến mức không muốn nhìn thấy mặt anh đấy chứ?”
Dứt lời, anh ta lấy tay gạt những lọn tóc đang xòa trước mặt tôi ra phía sau. Tôi như bị điện giật làm tê liệt mọi giác quan.
“A…n…h…anh…anh đang…làm…cái…gì…vậy?”
Tôi sững sờ nhìn thẳng vào mắt Hiểu Phong, ánh mắt anh ta thật khó đoán định, và tôi chợt thấy bối rối nhưng lại không thể rời mắt khỏi anh ta.
1s
2s
5s
Tôi đã mất tận 5s để nhận ra hoàn cảnh của mình bây giờ. Tôi vội vàng gạt tay anh ta ra rồi bỏ chạy. Phải, tôi đã chạy thục mạng ra khỏi nhà ăn trước những ánh mắt ngạc nhiên, tò mò và vân vân các loại biểu cảm khác mà tôi không biết và cũng chẳng muốn biết. Thêm một điều không thể phủ nhận là giờ tôi đang giận tím ruột. Giận anh ta, và cũng giận cả tôi đã bị anh ta làm cho đơ người.
Chính Hiểu Phong là người đã trừng mắt lên nhìn tôi và nói rằng không được phép để lộ mối quan hệ giữa hai chúng tôi với bất kỳ ai, rồi chính anh ta đang làm gì đây. Anh ta đang khiến cho mọi người chú ý đến cả hai. Tại sao lại phải tìm cách gây chuyện với tôi như vậy chứ!? Tôi thật sự thấy bị tổn thương bởi cái cách anh ta đối xử với tôi. Anh ta, Hà Hiểu Phong, kẻ đáng ghét ấy không bao giờ hiểu được tôi đã hi vọng biết bao vào những điều tốt đẹp khi có thêm anh trai, anh ta cũng không biết được tôi đã buồn đến nhường nào khi thấy anh ta không muốn chấp nhận tôi. Chỉ vì câu nói của anh ta mà tôi thấy mình như bị gạt ra khỏi gia đình và rơi nước mắt.
Hà Hiểu Phong, anh là một kẻ nhẫn tâm mà.
Nếu đã không muốn chấp nhận tôi thì tại sao không để tôi yên. Thà rằng anh ta cứ lờ tôi đi còn hơn lấy tôi ra làm trò đùa như thế này. Nếu đã luôn miệng nói một con bé quê mùa như tôi đừng có làm anh ta bẽ mặt thì sao còn tới chọc phá tôi làm gì? Tôi không phải món đồ chơi của anh ta.
Không thể kìm nén được nữa, nước mắt tôi cứ thế không chịu nghe lời mà tuôn ra mãi. Không rõ tôi chạy được bao xa, không rõ tôi chạy ra đến chỗ nào rồi. Tôi không muốn dừng bước chân cho đến khi tôi bị giữ lại bởi một bàn tay đang nắm chặt cánh tay tôi. Tôi quay lại nhìn chỉ thấy gương mặt Hiểu Phong nhòe đi trong nước mắt.
Tôi đáng giận thật mà, trong lúc này mà còn tưởng tượng ra kẻ đáng ghét đó đuổi theo mình. Tôi nên bị quẳng xuống vực mới phải.
Cầu được ước thấy, tôi cảm nhận được mình như đang rơi xuống vực vậy. Trước mắt tôi chỉ toàn là một màu đen.
“Tử Yên, Tử Yên!”
Nghe có tiếng người gọi tên tôi, dù hai mi mắt nặng trĩu tôi vẫn cố gắng ra lệnh cho chúng cử động. Ai đang gọi tôi vậy nhỉ? Giọng nói này nghe lạ lắm.
“May quá em tỉnh rồi.” Tiếng nói ấy cất lên một lần nữa ngay khi tôi vừa mở mắt ra.
Đang ngạc nhiên không hiểu chuyện gì xảy ra thì tôi thấy gương mặt của một cô y tá đang chăm chú nhìn tôi.
“Chuyện gì ạ? Sao cô lại nhìn cháu? Mà sao…” Ý thức trở về. Đưa mắt nhìn một lượt giờ tôi mới phát hiện ra mình đang nằm trên giường, trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ. “Sao… sao cháu lại ở đây? Đây là đâu ạ?”
“Không nhớ gì sao,cô bé?” Cô y tá mỉm cười nhìn tôi. “Em đang ở phòng y tế của trường.”
“Phòng… phòng y tế ạ?” Tôi hốt hoảng bật dậy và ngay lập tức thấy mặt mũi tối sầm, phải mất một lúc sau thị giác mới trở lại với tôi thay cho màu đen và cái cảm giác các mạch máu trong não tôi như muốn vỡ tung ra.
“Em thấy choáng đúng không? Cẩn thận một chút, từ từ hãy ngồi dậy.” Trông thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, cô liền nói tiếp: “Em bị ngất nên một bạn đã đưa em vào đây.”
Tôi? Bị ngất sao?
“Em có tiền sử bệnh thiếu máu không?” Cô hỏi tôi, ánh mắt nhìn tôi ân cần.
Tôi gật đầu nhẹ.
“Nhưng bác sĩ bảo em đã khỏi rồi ạ.”
“Đấy là nếu em uống thuốc thường xuyên và ăn uống điều độ. Em có ăn uống đầy đủ không?”
Tôi im lặng, chỉ nhìn cô y tá bằng ánh mắt “em không ăn uống đầy đủ cô ạ”.Làm sao tôi có thể nói với cô ấy rằng tôi mới chuyển nhà, tâm trạng không vui, thức ăn không hợp khẩu vị nên tôi chẳng ăn mấy. Nghe thật ngớ ngẩn.
Tôi thở dài, bước xuống khỏi giường và nói với cô y tá: “Em khỏe rồi cô ạ. Em về lớp học bây giờ đây. Em chào cô.”
Chẳng để cô ấy kịp nói thêm điều gì, tôi rời khỏi phòng y tế. Ra khỏi căn phòng ấm áp ấy, tôi rùng mình vì lạnh. Giờ thì tôi mới thấy mình cần một chiếc áo khoác dày hơn.
Vừa đi tôi vừa xoa xoa hai bên cánh tay cho đỡ lạnh, theo hướng bản đồ dán trên tường mà tìm về lớp học của mình. Sơ đồ trường hình như dán ở khắp mọi nơi thì phải.
Có tiếng bước chân chạy vội vã trên hành lang, theo phản xạ tôi ngẩng mặt lên nhìn. Là Hiểu Phong, trông anh ta có vẻ vội vã. Anh ta đi đâu vậy nhỉ?
“Lạc đường hả?” Anh ta nói với tôi bằng một giọng đầy chế nhạo, cứ như muốn mắng vào mặt tôi rằng tôi là một con nhà quê đi học mà còn không nhớ nổi đường ở trong trường vậy.
Vậy đó. Tôi thật điên khi mấy giây trước còn có cái suy nghĩ là anh ta đi tìm mình.
“Sao anh cứ phải dùng cái giọng điệu chế diễu ấy để nói với tôi?! Phải!” Tôi gào lên, “tôi đang lạc đường trong cái ngôi trường ngu ngốc này của anh đấy! Đừng có đến gần tôi để một người hoàn hảo như anh bị ảnh hưởng!!”
Tuôn ra một tràng xong tôi tức tối bỏ đi, khi tôi đi lướt qua anh ta hai bàn tay nắm chặt chỉ muốn cho kẻ đang cười nhăn nhở kia một đấm vào mặt. Sao anh ta có thể cứ đứng đó mà nhìn tôi trêu ngươi như vậy được nhỉ.
“Này!” Hiểu Phong khi tôi đi tới ngang với anh ta. Tôi dừng bước nhưng không quay sang nhìn. Chúng tôi đang đứng ngay cạnh nhau. “Mang về nhà giúp anh!” Anh ta nói rồi đưa cái áo khoác cho tôi.
Bỗng dưng tôi thấy giọng anh ta nghe thật nhẹ nhàng. Nhưng nhanh chóng gạt ngay cái ý nghĩ ngu xuẩn ấy ra khỏi đầu, tôi lên giọng:
“Tại sao tôi phải làm? Anh không có tay để tự mang về à?”
Anh ta khẽ nhếch khóe miệng tạo thành một nụ cười bất cần nhưng đẹp hoàn hảo như trêu tức tôi.
“Anh không thích! Có em gái để làm gì nếu không phải làm chân sai vặt!?”
Giờ thì anh ta cười lớn tiếng, vẻ đắc thắng hiện trên khuôn mặt đẹp đáng ghét của anh ta. Phải thôi, anh ta biết là tôi không thể từ chối mà. Tôi tức đỏ mặt nhưng vẫn phải cầm cài áo ấy đi. Tôi phải nhanh chóng rời khỏi đây. Đứng trên cùng một hành lang với anh ta cũng khiến tôi thấy khó chịu rồi.
Lúc nào tôi cũng phải chịu thua anh ta sao?
Rồi một ý tưởng nảy ra trong đầu tôi, anh ta sẽ tức điên cho coi. Tôi xoay người, đứng đối diện với Hiểu Phong. Anh ta cũng nhìn tôi, ánh mắt ngạc nhiên không hiểu tôi định làm gì. Tôi cười nham hiểm, nhìn Hiểu Phong đầy thách thức rồi chậm chạp khoác lên người chiếc áo màu nâu sẫm của anh ta.
“Xin lỗi vì làm bẩn áo của anh nhé! Nhưng biết làm thế nào được,” tôi nhún vai, “giờ tôi đang cần nó.”
Xong tôi quay bước, bỏ đi một mạch. Trong lòng thấy hả hê vì bỏ lại anh ta đứng ngây ngừi ra ở hành lang mà nhìn tôi. Anh ta vốn không thích người ta dùng đồ của mình mà, nhất là khi người dùng ấy lại là con nhỏ mà anh ta gọi là nhà quê như tôi. Cho đáng đời, ai bảo tự dưng bày trò sai khiến tôi làm chi!?
Thu mình lọt thỏm trong chiếc áo khoác ấm áp, tôi không cưỡng lại được mà nở nụ cười vui sướng. Chiếc áo này ấm thật, có cảm giác như anh ta chỉ vừa mới cởi nó ra đây thôi.
Tôi bước vào lớp đúng lúc tiết học cuối cùng của buổi chiều bắt đầu. Tôi đã bỏ lỡ mất hai tiết rồi sao?
“Cậu đã đi đâu vậy?” Thu Yên hỏi khi tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế phía sau cô ấy. “Ơ! Áo của ai đây?” Cô bạn tròn mắt nhìn tôi, bấy giờ tôi mới để ý là mình vẫn còn đang khoác chiếc áo của Hiểu Phong. Tôi chột dạ, nhìn Thu Yên mà không biết phải trả lời làm sao. Nhưng hình như cô ấy không biết chiếc áo này của Hiểu Phong. Vậy là tôi tảng lờ vụ cái áo đi.
“À…Ờ…không có gì, tớ…ngủ quên.”
“Ngủ quên?” Cô bạn như không tin vào tai mình. “Cậu đã ngủ ở đâu?”
“À… ờ thì…tớ tính chạy lên phòng y tế nằm ngủ một lát, hì,” tôi cười trừ, “nhưng rồi lại ngủ quên mất.”
Tôi liếc mắt sang nhìn Vũ Uy, cậu ta đang nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không để ý gì đên câu chuyện của chúng tôi. Liệu cậu ta có biết tôi đang nói dối không? Vũ Uy thân với Hiểu Phong mà.
“Tử Yên! Cậu khai mau, có phải đã quen biết anh Hiểu Phong từ trước không?”
“Làm gì có, cậu cũng biết tớ chỉ mới chuyển về đây thôi mà.”
“Nhưng… Anh ấy đã đến bắt chuyện với cậu, và…và cậu còn nổi cáu với anh ấy nữa…” Cô bạn nhìn tôi dò xét, ” trông hai người có vẻ thân nhau lắm.”
Xin lỗi, Thu Yên, nhưng mình không thể nói cho cậu biết được.
“Cậu đừng để ý,” tôi nhìn ra chỗ khác, lảng tránh ánh mắt của Thu Yên, tôi sẽ không thể nói dối nếu cứ nhìn vào đôi mắt của cô bạn, “có lẽ anh ta chỉ muốn trêu ghẹo một người mới như tớ thôi. Chắc chắn với cậu là tớ không quen biết anh ta.”
“Nhưng…” Thu Yên có vẻ vẫn chưa chịu tin lời tôi nói.
Vội vàng ngắt lời cô ấy, tôi reo lên:”Thầy giáo vào rồi kìa! Thôi, đừng để ý mấy chuyện tầm phào này nữa, học thôi.”
Thu Yên miễn cưỡng quay trở lại bàn học của mình, tôi thở phào vì cuối cùng cũng thoát khỏi sự tra khảo của cô ấy.
Cảm giác lành lạnh sống lưng, không hiểu sao tôi lại quay sang nhìn Vũ Uy. Lại bất ngờ nữa, tôi thấy cậu ta đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lùng của mình. Không biết cậu ta nghĩ gì trong đầu nhưng tôi thấy cái nhìn này chứng tỏ cậu ta biết tôi đang nói dối.
Tự dưng tôi lại thấy bực cái tên kia ghê gớm, tại anh ta mà tôi trở thành con bé ăn nói lươn lẹo. Anh ta thật đáng ghét mà.
Tôi ghét nhất là mấy con sâu. Và tôi cũng ghét nhất là anh!
Hà Hiểu Phong, anh đúng là con sâu xui xẻo, chỉ toàn mang lại rắc rối cho tôi thôi.
Tôi ghét anh! Cái – đồ – con – sâu – kia!!!

No comments:

Post a Comment