Chap 4: Cảm xúc
[Người ta nói nước mắt luôn nói thật.
Em cũng không thể dối lòng nói mình không bị tổn thương khi mà em đang khóc.
Nếu anh không quan tâm, tại sao lại đến bên em?!]
* * *
Ánh sáng hắt ra từ khe cửa phòng Hiểu Phong thu hút sự chú ý của tôi. Lần đầu tiên anh ấy ở nhà vào giờ này, 8h30′. Khi đi ngang qua đấy, tôi không khỏi thắc mắc anh ta sao hôm nay không ra ngoài, bước chân vô thức dừng lại trước cửa phòng anh ta.
“Em đang làm gì vậy?”
Cánh cửa phòng Hiểu Phong đột nhiên mở toang ra, ánh sáng trong phòng đổ ra ào ạt cùng với sự xuất hiện bất ngờ của anh khiến tôi thoáng chút giật mình.
“Ah… không có gì… Tôi… tôi chỉ là đi ngang qua đây thôi. Tôi… xuống nhà pha tách cà phê.!”
Vừa nói tôi vừa đưa chiếc tách ra như một bằng chứng xác nhận lời tôi nói.
“Uống cà phê không tốt đâu.” Anh ta nói giọng nhẹ bẫng, vẫn không rời ánh nhìn khỏi tôi.
“Không phải việc của anh.” Nói rồi tôi xoay người, thẳng hướng thư viện nhỏ mà rảo bước bỏ đi. Tránh cho anh ta lại tự phụ khi trông thấy vẻ mặt nóng bừng của tôi. Cái thứ phản ứng này khiến tôi thấy ghét chính mình. Tại sao cứ đứng trước mặt anh ta tôi lại tim đập chân run như thế chứ!? Lại còn mặt mày đỏ lựng nữa.
Ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ trong thư viện, tôi phải cố gắng để chấn tĩnh lại.
Mấy bài tích phân này thật biết làm khó một kẻ ngốc như tôi. Nhìn mấy con số và ký hiệu đang nhảy loạn xạ trên trang sách mà tôi thêm chán nản. Tôi vốn không có năng khiếu học mấy môn như thế này mà. Tại sao lại cứ phải học những thứ khiến người ta đau đầu nhỉ?!
Sau khi nhấp một ngụm cà phê, tôi bắt đầu nghiêm túc tập trung suy nghĩ xem làm sao giải bài này.
Không biết đã bao lâu trôi qua, tôi học bài trong thư viện nhỏ. Lẽ ra Hiểu Phong nhận nhiệm vụ kèm tôi học hành nhưng anh ta chưa bao giờ học cùng tôi cả. Tuy rằng tôi không ưa con người của anh nhưng nghe mọi người nói anh học rất giỏi. Có một người giỏi giang như vậy học cùng thì tôi còn phải lo gì? Rất tiếc là người ta lại chẳng hề muốn có bất cứ can dự gì đến tôi. Nghĩ tới đây, một cảm giác buồn bã dâng lên trong lòng tôi. Tại sao trong khi tôi cứ hết lần này tới lần khác rất muốn có mối quan hệ tốt đẹp giữa tôi và Hiểu Phong thì anh lại tỏ thái độ khó chịu với tôi?! Sinh ra trong một gia đình không giàu có và trí thức như anh ta thì là một cái tội chắc?
Tôi thở dài, nằm trườn ra bàn và nhắm mắt lại. Hình ảnh Hiểu Phong bỗng dưng hiện lên trong tâm trí tôi. Phải công nhận anh rất đẹp trai. Mọi đường nét trên gương mặt anh đều thu hút ánh nhìn của người khác, bao gồm cả tôi. Mấy cô gái lúc nào cũng nhằng nhẵng bám theo anh nếu biết tôi có thể hàng ngày ngắm nhìn và nói chuyện với thần tượng của họ thì sẽ tức đến đứt mạch máu não mất. Kể ra thì tôi cũng may mắn hơn mấy kẻ đó đấy chứ!
“Làm gì mà cười một mình thế?”
Tôi mở trừng mắt, Hiểu Phong đang đứng cạnh bàn tôi học, cúi đầu xuống nhìn tôi bằng một ánh mắt khó đoán định.
“Anh… anh làm gì ở đây?” Đấy, tôi lại thế rồi, tim lại bắt đầu nhảy loạn lên trong lồng ngực.
“Học chứ sao.” Anh ta trả lời cứ như đây là một việc rất bình thường vậy.
“Anh có bao giờ học đâu.”
“Sao em biết anh không học?”
“Ngày nào tôi chẳng học ở đây mà đâu có thấy anh?”
“Em chờ anh học cùng sao?”
“Đương nhiên!… Hả… Á… Không, tôi không phải là có ý đó!”
Hiểu Phong cười phá lên.
OMG. Tôi vừa nói gì thế này. Tôi điên rồi, điên thật rồi, không kiểm soát nổi hành động của chính mình nữa.
“Em bị anh làm cho lóa mắt rồi đúng không?”
“Gì chứ? Anh… anh đừng có mơ. Tôi… tôi… tôi đi về phòng.”
Vội vàng thu dọn sách vở với tốc độ nhanh nhất có thể rồi tôi lao ra khỏi thư viện, chạy một mạch về phòng mình. Đến khi khép cửa lại và đứng ở trong phòng rồi tôi mới thở phào. Trong không gian yên tĩnh này tôi càng nghe thấy rõ tiếng tim mình đập dữ dội cỡ nào.
Chưa kịp định thần lại thì có tiếng gõ cửa, sau đó thì tiếng của Hiểu Phong vang lên:
“Này nhóc! Em để quên sách giải tích này.”
“…”
“Mai em không cần sách đi học hả?”
“Cạch!”
Tôi mở hé cánh cửa phòng chỉ đủ để thò bàn tay mình ra. Tôi không dám nhìn mặt anh ta nữa. Nhưng mãi không thấy anh ta đưa sách vào tay, tôi đành phải len lén ngó ra.
“Em sao vậy?”
Tôi giật mình khi anh ta đứng đó, khoanh tay nhìn chằm chằm vào cửa phòng tôi, hàng lông mày chau lại.
“Sách của tôi đâu?”
Tôi lại chìa tay ra, chờ đợi. Hiểu Phong đặt quyển sách vào tay tôi, nhưng khi tôi định rụt tay về thì anh ta lại giữ chặt quyển sách không buông. Tôi khó chịu nhưng không nói gì. Cũng giương mắt lên nhìn anh ta. Nhưng tôi đã thua ngay lập tức bởi vì chỉ cần nhìn thấy gương mặt điển trai của anh ta là mặt tôi lại như quả cà chua ngay được rồi.
“Lại bị anh làm cho lóa mắt rồi đúng không?”
Anh ta nở một nụ cười thiên thần với tôi. Phải, tôi đang bị anh ta làm cho lóa mắt.
“Em bị anh làm cho lóa mắt thật rồi…” Anh ta buông tay ra, bước đi rồi còn quay đầu lại vừa cười vừa nói với tôi: “Ngủ ngon nhé! Mơ về anh!”
Trời đất ơi! Mặc dù tôi bị anh ta làm cho lóa mắt thật, nhưng cũng không tới nỗi khiến anh ta tự mãn thế chứ.
“Mơ về anh?” Nghĩ đến thôi đã khiến tôi rùng mình rồi.
* * *
Trời bắt đầu trở lạnh hơn rồi. Không còn là cái se se lạnh như hồi tôi mới đi học nữa. Tôi cuộn mình trong chăn, nghĩ miên man về câu chuyện của mình. Về tôi, về cuộc sống mới này, và về Hiểu Phong. Anh như một cơn gió nhẹ nhàng thổi những điều mới mẻ vào cuộc sống vốn trầm lặng của tôi. Ta vốn chẳng thể nhìn thấy mà chỉ cảm nhận được gió. Cũng giống như tôi, chẳng bao giờ hiểu được anh cho dù tôi rất muốn. Tôi cũng chẳng thể nắm bắt anh như tôi chỉ có thể chạm vào mà không giữ được gió. Tôi bỗng nhớ đến câu nói của một nhân vật trong phim: “Gió chỉ có phương hướng, gió không có trái tim.” Có phải anh ta cũng như vậy?
Chuông báo thức trên điện thoại chưa kịp reo tôi đã tỉnh ngủ. Có lẽ đồng hồ sinh học của tôi đã quen với nếp sinh hoạt này rồi. Một ngày mới bắt đầu như bao ngày khác nhưng không hiểu sao tôi thấy tinh thần phấn chấn hẳn. Tôi chợt nhớ đến giấc mơ đêm qua. Đó là lần đầu tiên tôi mơ về Hiểu Phong. Trong giấc mơ, tôi thấy chúng tôi nằm cạnh nhau trên cánh đồng cỏ xanh mướt. Tôi không biết đây là nơi đâu, tôi thắc mắc thì Hiểu Phong không nói, chỉ nhìn tôi và cười theo cái cách mà anh vẫn thường làm, một nụ cười rất khó đoán được ý nghĩa ẩn sâu trong đó. Rồi khi tôi ngồi dậy, cánh đồng cỏ dần chuyển thành cánh đồng bồ công anh. Tôi còn chưa hết ngạc nhiên và đang ngây ngô ngắm nhìn những bông hoa nhỏ đung đưa trong gió thì bất ngờ tất cả chúng, những cánh bồ công anh, cùng nhất loạt bay lên trời tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Tôi tròn mắt vì ngạc nhiên, nhìn sang Hiểu Phong chỉ thấy anh đang chăm chú nhìn xuống, tôi đưa mắt theo ánh mắt của anh, dưới chân chúng tôi, những bông oải hương đã nở rộ từ khi nào và một màu tím nhạt cứ lan dần từ chỗ chúng tôi ra tới tận xa thẳm, nối liền với chân trời chạng vạng đỏ rực. Ở nơi giao nhau ấy, những cánh oải hương nhuốm chút màu đỏ của dáng chiều khiến chúng đẹp đến khó tả.
Chúng tôi đã đứng bên nhau ngắm nhìn những bông hoa đó mặc dòng thời gian trôi. Và rồi tôi tỉnh giấc. Một cảm xúc ngọt ngào cứ lan tỏa mãi trong tâm hồn khiến tôi không kìm được mà nở nụ cười.
Bước chân xuống khỏi giường, tôi đi ra gạt chốt sang một bên, mở tung cánh cửa sổ. Kỳ lạ, tôi có bao giờ đóng của đi ngủ đâu nhỉ?! Tôi suy nghĩ mất mấy giây nhưng cũng không thể nhớ mình đã đóng nó lúc nào. Có lẽ là đêm lạnh tôi tỉnh dậy mà không biết.
Tôi xuống nhà lúc mọi người đã ngồi cả vào bàn ăn. Ngạc nhiên nhất là Hiểu Phong cũng ngồi ăn cùng với mẹ và chú dượng. Hôm nay anh ta ăn nhầm thuốc gì đây? Ngoan đột xuất.
“Con chào chú. Con chào mẹ.”
“Tử Yên.” Mẹ nhắc nhở tôi. Bực bội nhìn sang Hiểu Phong, tôi thấy anh ta đang nhìn tôi, cười rất đắc ý.
“Em chào anh.” Tôi miễn cưỡng chào anh ta. Mẹ tôi trông có vẻ hài lòng lắm.
Tôi ngồi xuống và bắt đầu ăn.
“Hai đứa hôm nay đi học cùng nhau hả?” Mẹ hỏi, tôi không nhìn lên nên không thấy được mẹ hỏi tôi hay Hiểu Phong.
“Không ạ – Vâng ạ.” Cả tôi và anh cùng đồng loạt lên tiếng. Tôi quắc mắt lên nhìn Hiểu Phong, anh ta cũng đang nhìn tôi. Tôi quay sang thì thấy mẹ đang ngơ ngác vì không hiểu chuyện gì.
“Con mất công dậy sớm là để đi học cùng em mà mẹ.”
“Phải rồi, hai anh em đi cùng nhau cho vui.” Chú Hải Kỳ cũng lên tiếng. Ngay lập tức con sâu kia cũng xun xoe góp vào:
“Vâng. Phải vậy anh em mới thân thiết đúng không bố?!”
Anh ta lại bắt đầu đấy, tỏ ra mình là một đứa con ngoan, nghe lời răm rắp. Thấy mà ghét. Anh ta có ưa gì tôi đâu mà phải làm thế.
Tôi ăn vội ăn vàng, mặc cho ba người kia rôm rả hết chuyện này sang chuyện khác. Từ bao giờ tôi trở nên lạc lõng như thế này nhỉ?!
Tôi nhanh chóng chào mẹ và chú rồi đi học. Tôi không chịu được cái cảnh này, cảm giác lồng ngực như bị ép chặt vậy, không thể thở nổi.
Chạy một mạch ra đến ngoài, tôi không kìm được, đánh rơi một giọt nước mắt. Loáng thoáng nghe thấy tiếng Hiểu Phong gọi tôi ở phía sau. Tôi lấy tay quệt đi vệt nước trên mặt, bước chân vẫn không chậm lại.
Tôi ghét anh ta, ghét cái cách anh ta xen vào giữa mẹ và tôi. Hai cha con họ đã chiếm lấy mẹ của tôi mất rồi.
Nước mắt đáng ghét này, sao cứ rơi mãi không chịu thôi đi.
“Tử Yên! Em sao vậy?”
“Anh tránh ra!” Tôi vung cánh tay bất ngờ bị Hiểu Phong nắm lấy. Nhìn mặt anh ta lúc này càng khiến tôi khó chịu hơn thôi.
Tôi bước thêm được mấy bước nữa thì Hiểu Phong cũng thành công giữ tôi đứng yên một chỗ.
“Em sao vậy?”
Anh ta giữ chặt hai vai của tôi, ánh mắt nhìn tôi sao lại có vẻ quan tâm thế kia?!
“Giờ anh lại muốn đóng vai người anh trai tốt rồi hả?” Tôi trừng mắt nhìn anh ta.
“Mắt em sao đỏ thế này? Em khóc?”
Tôi bực bội lấy tay quệt loạn xạ trên mặt rồi hậm hực nhìn anh ta.
“Liên quan gì? Không phải đều nhờ công của anh sao?”
Hiểu Phong sững người. Tôi đột nhiên thấy một tia bi thương trong mắt anh. Anh ta có sao?
Nhất định là tôi nhìn nhầm.
Hiểu Phong vẫn nhìn chằm chằm tôi, tôi cũng nhìn lại. Mấy giây trôi qua và anh ta vẫn đứng nguyên đấy. Cơn giận của tôi cũng theo mấy giây ấy tạm vơi đi.
Bỏ mặc anh ta, tôi dậm từng bước chân xuống đường.
* * *
Tôi thở dài, gục đầu xuống bàn. Lớp học hôm nay sao ồn ào vậy nhỉ.
“Giải lao mà không lao đi à Yên?!”
Giọng nói này, tôi không khỏi bật cười. Ngẩng đầu lên, tôi thấy Duy đang mỉm cười ngọt ngào.
“Lao đi đâu?” Tôi biết nhưng vẫn hỏi cậu ta.
“Thì…” Không nghĩ tôi sẽ hỏi câu này, Duy tỏ ra lúng túng. “Thì… thì lao ra căn-tin.”
“Làm thế nào đây?” Tôi làm bộ thở dài chán nản, “mình cháy túi rồi nha.” Tôi cười gian nhìn cậu bạn.
“Đi, mình mời cậu ăn bánh Fresh nhé!”
Tôi hớn hở ra mặt, đứng dậy đi cùng Duy. Lúc trong tầm mắt xuất hiện gương mặt của Vũ Uy, tôi thấy cậu ta đang nhìn tôi kiểu… khinh bỉ.
Cái loại biểu tình gì đây?!!
Tôi nhíu mày nhìn lại, nhưng rồi cũng cho qua chuyện này, không cần quan tâm cậu ta.
Chúng tôi vào căn-tin, vẫn như mọi khi là nơi tập trung hết cả trai tài – gái sắc của cả cái trường này, tranh nhau giành lấy sự sủng ái của các cô bán hàng. Nhìn cảnh tượng nhốn nháo ở đây mà thấy buồn cười. Không phải nạn đói năm Ất Dậu mà sao trông ai cũng như muốn lao vào cái tủ kính bày đồ ăn thế kia.
Duy bảo tôi ngồi đợi ở chiếc bàn quen thuộc trong góc còn cậu thì nhanh nhẹn bon chen vào hàng bánh. Tôi nhìn theo dáng cậu bạn khuất dần rồi chuyển sang lia mắt khắp căn phòng. Một đôi đang tiến lại gần chiếc bàn ở cạnh bàn của tôi. Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, anh ta không ngồi ở đâu mà lại tới đây. Tôi chán ghét nhìn anh ta. Đi cùng nhau được rồi, có cần phải dính sát vào như thế không? Làm như đây là chỗ không người vậy.
Hiểu Phong ngồi xuống, tôi dám cá là anh ta cố ý ngồi chiếc ghế đối diện với tôi. Trông mặt anh ta đắc ý như vậy cơ mà. Không hiểu sao tôi bỗng dưng cảm thấy khó chịu. Nhất là khi phải nghe hai người bọn họ nói qua nói lại bằng cái giọng khiến người ta rùng mình.
Cỗ bực bội trong lòng tôi tăng lên theo thời gian. Đến khi tôi thấy sắp không chịu được nữa thì thấy Duy quay về. Tôi không chờ cậu bạn đi lại đây, tôi đứng dậy kéo Duy ra ngoài. Không muốn lại phải trông thấy bộ mặt chán ghét của anh ta.
Cảm giác quái quỷ gì đang chẹn ngực tôi đây?
No comments:
Post a Comment